Những thách thức tồn tại trong việc chuyển giao quyền lực cùng đảng của Kamala Harris

Những thách thức tồn tại trong việc chuyển giao quyền lực cùng đảng của Kamala Harris

Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

07:41 02/09/2024

Trong khi việc chuyển giao giữa các đảng thường rõ ràng về mặt chính trị, chuyển giao trong cùng một đảng lại tiềm ẩn nhiều khó khăn, từ việc quyết định giữ lại hay thay thế các nhân sự hiện tại đến việc đối phó với sự phân cực chính trị hiện tại.

Nếu Kamala Harris thắng cử, bà sẽ phải đối mặt với một trong những nhiệm vụ hiếm hoi nhất trong nền chính trị Mỹ: chuyển giao quyền lực giữa các đảng. Mặc dù việc chuyển giao quyền lực trong cùng một đảng sẽ không gặp phải sự hỗn loạn như kế hoạch chuyển giao của đối thủ Donald Trump, nhưng nó vẫn sẽ gặp phải những thách thức riêng biệt. Những thách thức này không chỉ liên quan đến khía cạnh chuyên môn như việc chọn lựa và bổ nhiệm nhân sự mới, mà còn liên quan đến khía cạnh chính trị như việc quản lý các mối quan hệ và duy trì sự đồng thuận trong đảng.

Trong thế kỷ qua, rất hiếm khi một tổng thống sắp mãn nhiệm được kế nhiệm bởi một thành viên cùng đảng đã thắng cử. Các ví dụ duy nhất gần đây là George H.W. Bush kế nhiệm Ronald Reagan vào năm 1989 và Herbert Hoover kế nhiệm Calvin Coolidge vào năm 1929. Richard Nixon, Al Gore và Hillary Clinton đều đã gần đạt được điều này nhưng không thành công. Điều này cho thấy dù việc một thành viên cùng đảng thắng cử để kế nhiệm là khả thi, nhưng nó không phải là một điều phổ biến. Tuy nhiên, điều này hoàn toàn là do các yếu tố ngẫu nhiên và không phải vì sự thiếu khả năng của các ứng viên hoặc sự không ủng hộ từ đảng.

Lý thuyết cho rằng việc chuyển giao quyền lực giữa các tổng thống cùng đảng sẽ dễ dàng hơn so với chuyển giao giữa các đảng khác nhau, bởi vì hai người trong cùng một đảng thường có quan điểm chính sách tương tự. Điều này có nghĩa là sẽ có ít sự thay đổi về chính sách và ít xung đột hơn. Tuy nhiên, trong thực tế, chuyển giao trong cùng một đảng lại phức tạp hơn. Khi hai tổng thống đến từ cùng một đảng, sự chuyển giao không chỉ là một thay đổi chính trị mà còn liên quan đến các vấn đề cá nhân. Nếu một tổng thống mới muốn thay đổi các vị trí trong nội các của tổng thống cũ, họ sẽ phải xử lý các vấn đề cá nhân và chính trị khi yêu cầu các thành viên hiện tại rời bỏ vị trí. Điều này có thể tạo ra sự khó xử và xung đột hơn là việc chuyển giao giữa các đảng, khi sự thay đổi thường là rõ ràng và ít có tính cá nhân hơn. Trong một cuộc chuyển giao giữa các đảng khác nhau, sự thay đổi chính trị thường rõ ràng vì có sự khác biệt lớn về quan điểm chính sách giữa hai đảng. Do đó, việc thay đổi các thành viên trong chính quyền là điều tất yếu và không có yếu tố cá nhân. Ví dụ, khi Joe Biden trở thành tổng thống, ông không phải "sa thải" các thành viên của chính quyền Trump, mà đơn giản là ông trở thành tổng thống với một đội ngũ mới.

Nếu Kamala Harris thắng cử và muốn thay thế các vị trí trong chính quyền của Joe Biden, như người đứng đầu EPA hoặc thư ký Nội vụ, bà sẽ phải yêu cầu các cá nhân hiện tại, chẳng hạn như Deb Haaland hoặc Michael Regan, rời bỏ vị trí của họ. Điều này có thể gây ra sự khó xử vì bà sẽ phải sa thải những người mà có thể bà đã làm việc cùng và có mối quan hệ cá nhân với họ. Để giải quyết vấn đề này, Ken Duberstein, chánh văn phòng của Ronald Reagan, đã gửi một lá thư vào năm 1988 yêu cầu các ứng viên chính trị của Reagan nộp đơn từ chức sau cuộc bầu cử. Mục đích là để George H.W. Bush có thể bắt đầu nhiệm kỳ của mình với một đội ngũ mới. Tuy nhiên, Andy Card, người sau này trở thành chánh văn phòng của Bush, đã nhớ lại rằng nhiều người trong số họ không tuân theo yêu cầu này và vẫn tiếp tục giữ vị trí cho đến khi họ bị thay thế.

Hơn nữa, các tổng thống mới thường chọn giữ lại hoặc đưa trở lại những người đã từng làm việc trong các chính quyền trước đó vì họ có kinh nghiệm và hiểu biết sâu sắc về hoạt động của chính phủ. Điều này giúp tổng thống mới tiếp quản chính quyền một cách suôn sẻ và giảm thiểu rủi ro khi phải làm việc với một đội ngũ hoàn toàn mới. Khi Trump lên nắm quyền, ông đã đưa trở lại nhiều người đã phục vụ trong chính quyền của George W. Bush. Điều này cho thấy ông coi trọng kinh nghiệm của những cá nhân này trong việc quản lý chính phủ. Đội ngũ của Biden chủ yếu gồm các cựu thành viên của chính quyền Obama, cho thấy sự ưu tiên của ông đối với những người đã có kinh nghiệm làm việc dưới thời Obama. Khi Bush lên làm tổng thống, ông giữ lại ba thành viên trong nội các của Reagan, bao gồm bộ trưởng tư pháp và bộ trưởng tài chính, cho thấy sự tiếp nối trong chính sách và quản lý. Tóm lại, việc giữ lại hoặc đưa trở lại các nhân sự có kinh nghiệm từ các nhiệm kỳ trước giúp tổng thống mới dễ dàng tiếp nhận công việc và duy trì sự ổn định trong chính quyền.

Dựa trên thực tế là các tổng thống mới thường tiếp tục sử dụng những người có kinh nghiệm từ các nhiệm kỳ trước đó và với tình hình chính trị hiện tại, Kamala Harris có thể không yêu cầu các thành viên trong chính quyền của Joe Biden từ chức.

Các thành viên trong chính quyền hiện tại, chẳng hạn như các bộ trưởng và quan chức cấp cao, sẽ vẫn giữ chức vụ của họ cho đến khi có quyết định từ chức hoặc bị sa thải từ tổng thống mới. Nếu Kamala Harris chọn giữ lại các thành viên từ chính quyền của Joe Biden, bà sẽ không cần phải làm thủ tục xác nhận các ứng viên mới cho các vị trí này. Điều này có thể giúp tiết kiệm thời gian và nỗ lực trong việc tìm kiếm và xác nhận các nhân sự mới, đồng thời giúp duy trì sự ổn định trong chính quyền. Nếu đảng Cộng hòa giành lại đa số tại Thượng viện, việc xác nhận các ứng viên mới có thể gặp khó khăn lớn. Trong bối cảnh như vậy, việc giữ lại các nhân sự hiện tại sẽ giúp Harris tránh phải đối mặt với những khó khăn trong việc đảm bảo sự xác nhận và tiếp tục hoạt động của chính phủ mà không bị gián đoạn.

Lần cuối cùng một tổng thống mới nhậm chức không có đa số tại Thượng viện là vào năm 1989 khi chính trị ít phân cực hơn nhiều. Vào năm 2025, có thể sẽ rất khó để xác định điều này. Vì vậy, thay vì yêu cầu từ chức, Harris có thể chọn cách giữ lại các quan chức hiện tại như Merrick Garland, Janet Yellen và Lloyd Austin tiếp tục tại vị.

Hillary Clinton trước đó đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho cả hai kịch bản chính trị, trong khi Harris có thể chưa có đủ thời gian hoặc cơ hội để chuẩn bị kế hoạch chi tiết như vậy, do đó có thể gặp khó khăn hơn trong việc tổ chức và thực hiện kế hoạch chuyển giao.

Biden đã tỏ ra khá do dự khi cần quyết định sa thải các nhân sự trong các vai trò quan trọng. Một số vị trí quan trọng trong các cơ quan chính phủ như Bộ Nhà ở và Phát triển Đô thị, Bộ Nông nghiệp, và Bộ Cựu chiến binh vẫn chưa được bổ nhiệm. Điều này cho thấy rằng có những khoảng trống trong đội ngũ lãnh đạo, điều có thể ảnh hưởng đến khả năng hoạt động hiệu quả của các cơ quan này. Trong Nhà Trắng, có một số cố vấn cấp cao có ảnh hưởng lớn nhưng không có các vai trò hoặc trách nhiệm được xác định rõ ràng. Điều này có thể dẫn đến sự nhầm lẫn về vai trò và trách nhiệm của từng cá nhân trong chính phủ, gây khó khăn trong việc quản lý và phân công công việc và ảnh hưởng đến khả năng hoạt động hiệu quả của chính phủ.

Cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, Kamala Harris không cần phải tham gia một cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ để trở thành ứng viên tổng thống. Do đó, bà không phải trải qua quy trình thường thấy mà các ứng viên khác phải đối mặt, bao gồm việc đáp ứng yêu cầu từ các nhóm lợi ích trong đảng. Điều này có thể làm cho các quyết định về nhân sự của Harris trở nên có ý nghĩa ý thức hệ lớn hơn. Ví dụ, quyết định giữ lại hay thay thế các nhân sự trong chính phủ có thể được nhìn nhận không chỉ dựa trên hiệu quả làm việc mà còn dựa trên các yếu tố chính trị và ý thức hệ.

Kamala Harris đã tránh xa các cuộc thảo luận chi tiết về chính sách, và điều này có thể đã giúp bà trong thời gian qua. Tuy nhiên, việc hoãn quyết định về các vấn đề quan trọng hiện tại sẽ làm tăng mức độ quan trọng của các quyết định trong tương lai, đặc biệt là quyết định về nhân sự. Tuy nhiên điều này cũng sẽ làm gia tăng mức độ quan trọng và khó khăn của các quyết định trong tương lai, đặc biệt là trong quá trình chuyển giao quyền lực.

Bloomberg

Broker listing

Cùng chuyên mục

Tuyên bố mùa xuân của Vương quốc Anh: Né tránh Liz Truss nhưng vẫn thiếu chiến lược tăng trưởng
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Tuyên bố mùa xuân của Vương quốc Anh: Né tránh Liz Truss nhưng vẫn thiếu chiến lược tăng trưởng

Chính phủ Anh cố gắng tránh lặp lại sai lầm của Liz Truss với một khuôn khổ tài khóa cứng nhắc và các biện pháp thắt chặt chi tiêu. Nhưng Tuyên bố mùa xuân cho thấy việc né tránh khủng hoảng không đồng nghĩa với tăng trưởng. Khi cải cách bị vội vã và thị trường lao động chưa sẵn sàng, chiến lược này có thể biến cơ hội thành trở ngại.
Công Đảng liệu còn có thể cứu vãn triển vọng tăng trưởng của nước Anh?
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Công Đảng liệu còn có thể cứu vãn triển vọng tăng trưởng của nước Anh?

Công Đảng Anh đang đứng trước cơ hội cuối cùng để cứu vãn triển vọng tăng trưởng kinh tế, nhưng cánh cửa đang dần khép lại sau một bản Tuyên bố mùa xuân đầy hỗn loạn. Với thách thức tài khóa ngày càng lớn, sức ép từ thị trường trái phiếu và một Nhà Trắng khó đoán, chính phủ buộc phải đưa ra những cải cách mạnh mẽ hơn.
Liệu sự suy giảm trong tâm lý người tiêu dùng Mỹ có thực sự đáng lo ngại?
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Liệu sự suy giảm trong tâm lý người tiêu dùng Mỹ có thực sự đáng lo ngại?

Vào thứ Ba, khảo sát tâm lý người tiêu dùng của Conference Board đã kể một câu chuyện quen thuộc: người dân lo lắng về nền kinh tế. Chỉ số khảo sát giảm xuống mức thấp nhất trong bốn năm, thấp hơn đáng kể so với mức 110 vào thời điểm Trump tái đắc cử vào tháng 11.
Bessent có thể không phải là cứu tinh cho trái phiếu Kho bạc như nhiều người nghĩ
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Bessent có thể không phải là cứu tinh cho trái phiếu Kho bạc như nhiều người nghĩ

Scott Bessent muốn lợi suất trái phiếu Mỹ giảm – điều đó ai cũng biết. Nhưng liệu ông có thực sự kiểm soát được thị trường trái phiếu lớn nhất thế giới? Dù có thể tác động tạm thời bằng cách điều chỉnh cấu trúc nợ hoặc nới lỏng quy định ngân hàng, những biện pháp này chỉ giúp kéo dài thời gian chứ không thể thay đổi thực tế tài khóa.
EU và Nhật Bản có thể sẽ cần thắt chặt hợp tác chiến lược trong thời kỳ có nhiều biến động
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

EU và Nhật Bản có thể sẽ cần thắt chặt hợp tác chiến lược trong thời kỳ có nhiều biến động

Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, EU và Nhật Bản đứng trước thách thức lớn khi chiếc ô an ninh của Mỹ trở nên kém chắc chắn. Cả hai đều đối mặt với mối đe dọa từ Nga và Trung Quốc, trong khi sự trở lại của Donald Trump có thể làm lung lay các cam kết an ninh truyền thống. Để giảm thiểu rủi ro, EU và Nhật Bản đang tìm cách thắt chặt hợp tác chiến lược, từ quốc phòng đến thương mại. Liệu liên minh này có đủ mạnh để đối phó với một tương lai nhiều biến động?
Châu Âu đã thực sự sẵn sàng gánh vác trách nhiệm quốc phòng mà Mỹ để lại hay chưa?
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Châu Âu đã thực sự sẵn sàng gánh vác trách nhiệm quốc phòng mà Mỹ để lại hay chưa?

Khi Donald Trump rút dần sự bảo trợ của Mỹ, nhiều người kỳ vọng lục địa già sẽ đoàn kết và mạnh mẽ hơn. Nhưng thực tế lại phức tạp hơn nhiều: sự chia rẽ giữa Bắc và Nam, những cam kết quốc phòng chưa được bảo đảm tài chính, và sự do dự trong việc triển khai quân sự khiến viễn cảnh về một châu Âu tự chủ trở nên xa vời.
Châu Âu đang bước vào một cuộc chạy đua tái vũ trang đầy cam go
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Châu Âu đang bước vào một cuộc chạy đua tái vũ trang đầy cam go

Sau nhiều thập kỷ hưởng lợi từ “cổ tức hòa bình”, châu Âu đang đối mặt với áp lực phải tăng cường chi tiêu quân sự. Với áp lực từ việc Mỹ có thể thu hẹp cam kết an ninh, các quốc gia EU buộc phải tăng mạnh chi tiêu quốc phòng—một sự chuyển dịch có thể làm lung lay hệ thống phúc lợi hào phóng bậc nhất thế giới. Những lựa chọn trước mắt đầy khắc nghiệt: cắt giảm ngân sách an sinh, tăng thuế, hay vay nợ nhiều hơn trong bối cảnh tài khóa đã căng thẳng.
Forex Forecast - Diễn đàn dự báo tiền tệ