Tái cấu trúc BoE: Những đề xuất đột phá cho Rachel Reeves

Tái cấu trúc BoE: Những đề xuất đột phá cho Rachel Reeves

Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

19:23 23/09/2024

Trong bối cảnh nền kinh tế đang đối mặt với nhiều thách thức, Bộ trưởng Rachel Reeves có cơ hội để thực hiện những cải cách quan trọng đối với BoE. Với những đề xuất táo bạo nhằm điều chỉnh mục tiêu lạm phát, thay đổi cơ cấu Ủy ban Chính sách Tiền tệ và khuyến khích sự hợp tác giữa chính sách tiền tệ và tài khóa, Reeves không chỉ tìm cách làm mới BoE mà còn hướng đến một nền kinh tế ổn định hơn cho tất cả công dân Vương quốc Anh.

Hầu hết các cuộc thảo luận về thủ tướng Rachel Reeves đều xoay quanh việc bà sẽ làm gì với thuế và chi tiêu. Nhưng khi nhớ lại rằng bà là một cựu chuyên gia kinh tế của BoE. Điều này mở ra cơ hội cho bà không chỉ đề xuất các chính sách thuế và chi tiêu, mà còn có thể thực hiện các cải cách trong cách thức hoạt động của BoE.

Kể từ khi BoE được trao quyền độc lập bởi chính phủ Lao động trước đây, rất ít sự thay đổi đã xảy ra trong cách thức hoạt động của ngân hàng này. Bây giờ có thể là thời điểm thích hợp để xem xét và cập nhật các chính sách và quy trình của họ. Danh sách các cải cách cần thiết cần được đưa ra nhanh chóng, để không mất quá nhiều thời gian vào việc duy trì những cách làm cũ mà có thể không còn hiệu quả.

Đầu tiên, cần thực hiện một cuộc xem xét độc lập đối với mức mục tiêu lạm phát, với tần suất từ 5 đến 10 năm. Nếu mục tiêu lạm phát quá thấp, thì khi nền kinh tế gặp khó khăn, BoE sẽ gặp khó khăn trong việc giảm lãi suất để kích thích tăng trưởng, vì lãi suất không thể giảm xuống dưới mức 0. Vì vậy, BoE cần liên tục xem xét lại mục tiêu lạm phát để có thể có nhiều không gian hơn cho các hành động chính sách tiền tệ trong tương lai, giúp phản ứng linh hoạt hơn với những thay đổi trong nền kinh tế.

Thứ hai, nhiệm vụ của BoE nên được điều chỉnh để làm rõ sự quan trọng của cả hai mục tiêu: ổn định lạm phát và hỗ trợ nền kinh tế thực, giống như mục tiêu của Fed. Hiện tại, luật của BoE chỉ cho phép MPC hoạt động gần như theo cách mục tiêu kép, nhưng không bắt buộc. Điều này có nghĩa là ủy ban có thể không thực sự chú trọng đến cả hai mục tiêu cùng một lúc, đặc biệt khi thành phần của ủy ban hoặc tình hình kinh tế thay đổi.

Thứ ba, khi lãi suất đã ở mức rất thấp hoặc có khả năng không thể giảm thêm nữa, BoE nên được khuyến khích tìm kiếm sự hỗ trợ từ chính sách tài khóa để thúc đẩy nền kinh tế. Nếu Bộ Tài chính quyết định hành động, Văn phòng Trách nhiệm Ngân sách sẽ có nhiệm vụ đánh giá kế hoạch kích thích kinh tế và đảm bảo rằng các biện pháp này vẫn đảm bảo tính bền vững tài chính trong dài hạn. Mục tiêu của điều này là giảm sự phụ thuộc vào các biện pháp như nới lỏng định lượng, đồng thời giúp các quyết định tài khóa không bị ảnh hưởng bởi yếu tố chính trị, đặc biệt trong những thời kỳ suy thoái lớn, khi cần có sự phối hợp chặt chẽ hơn giữa chính sách tiền tệ và tài khóa để hỗ trợ nền kinh tế.

Thứ tư, cần cải cách cấu trúc của MPC. Hiện tại, ủy ban này bao gồm năm thành viên do BoE bổ nhiệm nội bộ và bốn thành viên bổ nhiệm bên ngoài. Nguyên nhân là vì các thành viên nội bộ, đặc biệt là những người trẻ như giám đốc điều hành, thường ngại tranh cãi với các lãnh đạo cao cấp như thống đốc và phó thống đốc. Những lãnh đạo này có ảnh hưởng lớn đến việc bổ nhiệm, thăng tiến và tài trợ cho công việc của họ. Do đó, điều này có thể dẫn đến việc họ không dám thể hiện ý kiến trái ngược hoặc bất đồng, khiến cho những quyết định của ủy ban không được đa dạng và phong phú.

Các thành viên bên ngoài cần phải độc lập với Bộ Tài chính và ngân hàng, vì vậy những ý kiến trái chiều của họ có thể đảm bảo rằng các quyết định chính sách được cân nhắc kỹ lưỡng.

Các quan chức Bộ Tài chính không nên cảm thấy áp lực phải lấy lòng thống đốc Ngân hàng Anh, vì thống đốc có quyền quyết định về việc thuyên chuyển các quan chức này. Điều này có thể tạo ra một mối quan hệ không lành mạnh, nơi các quan chức cảm thấy họ phải tuân theo ý kiến của thống đốc để bảo vệ công việc của mình. Ngược lại, các quan chức tại BoE cũng không nên lo lắng rằng nếu họ đưa ra ý kiến trái ngược hoặc phê phán các quyết định của Bộ Tài chính, những quan chức mà họ làm phật lòng có thể trở thành cấp trên của họ trong tương lai. Nếu có sự áp lực như vậy, điều này có thể làm suy yếu tính độc lập của Ngân hàng Anh và ngăn cản việc đưa ra những quyết định chính sách cần thiết cho nền kinh tế.

Một số người cho rằng Reeves nên yêu cầu BoE ngừng trả lãi suất cho các dự trữ của ngân hàng trung ương. Tuy nhiên, thay vì can thiệp vào các quyết định của Ngân hàng Anh, Bộ trưởng có thể lựa chọn đánh thuế vào lợi nhuận của các ngân hàng nếu chính phủ cần thêm tiền. Việc đánh thuế lợi nhuận trong một thị trường ngân hàng không cạnh tranh sẽ tốt hơn so với việc đánh thuế vào thanh khoản.

Một gợi ý cuối cùng là đổi tên thành "Ngân hàng Trung ương Vương quốc Anh". Ngân hàng Anh là một sự lỗi thời, có từ trước Đạo luật Liên minh năm 1707. Tên này sẽ hợp lý hơn, vì BoE là ngân hàng trung ương của Vương quốc Anh. Điều này có thể giúp củng cố sự đoàn kết và cảm giác rằng mọi chính sách và quyết định đều hướng đến lợi ích chung, trong bối cảnh mà liên minh Vương quốc Anh đang phải đối mặt với nhiều căng thẳng và bất bình đẳng giữa các vùng.

Financial Times

Broker listing

Cùng chuyên mục

Tuyên bố mùa xuân của Vương quốc Anh: Né tránh Liz Truss nhưng vẫn thiếu chiến lược tăng trưởng
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Tuyên bố mùa xuân của Vương quốc Anh: Né tránh Liz Truss nhưng vẫn thiếu chiến lược tăng trưởng

Chính phủ Anh cố gắng tránh lặp lại sai lầm của Liz Truss với một khuôn khổ tài khóa cứng nhắc và các biện pháp thắt chặt chi tiêu. Nhưng Tuyên bố mùa xuân cho thấy việc né tránh khủng hoảng không đồng nghĩa với tăng trưởng. Khi cải cách bị vội vã và thị trường lao động chưa sẵn sàng, chiến lược này có thể biến cơ hội thành trở ngại.
Công Đảng liệu còn có thể cứu vãn triển vọng tăng trưởng của nước Anh?
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Công Đảng liệu còn có thể cứu vãn triển vọng tăng trưởng của nước Anh?

Công Đảng Anh đang đứng trước cơ hội cuối cùng để cứu vãn triển vọng tăng trưởng kinh tế, nhưng cánh cửa đang dần khép lại sau một bản Tuyên bố mùa xuân đầy hỗn loạn. Với thách thức tài khóa ngày càng lớn, sức ép từ thị trường trái phiếu và một Nhà Trắng khó đoán, chính phủ buộc phải đưa ra những cải cách mạnh mẽ hơn.
Liệu sự suy giảm trong tâm lý người tiêu dùng Mỹ có thực sự đáng lo ngại?
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Liệu sự suy giảm trong tâm lý người tiêu dùng Mỹ có thực sự đáng lo ngại?

Vào thứ Ba, khảo sát tâm lý người tiêu dùng của Conference Board đã kể một câu chuyện quen thuộc: người dân lo lắng về nền kinh tế. Chỉ số khảo sát giảm xuống mức thấp nhất trong bốn năm, thấp hơn đáng kể so với mức 110 vào thời điểm Trump tái đắc cử vào tháng 11.
Bessent có thể không phải là cứu tinh cho trái phiếu Kho bạc như nhiều người nghĩ
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Bessent có thể không phải là cứu tinh cho trái phiếu Kho bạc như nhiều người nghĩ

Scott Bessent muốn lợi suất trái phiếu Mỹ giảm – điều đó ai cũng biết. Nhưng liệu ông có thực sự kiểm soát được thị trường trái phiếu lớn nhất thế giới? Dù có thể tác động tạm thời bằng cách điều chỉnh cấu trúc nợ hoặc nới lỏng quy định ngân hàng, những biện pháp này chỉ giúp kéo dài thời gian chứ không thể thay đổi thực tế tài khóa.
EU và Nhật Bản có thể sẽ cần thắt chặt hợp tác chiến lược trong thời kỳ có nhiều biến động
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

EU và Nhật Bản có thể sẽ cần thắt chặt hợp tác chiến lược trong thời kỳ có nhiều biến động

Trong bối cảnh thế giới ngày càng bất ổn, EU và Nhật Bản đứng trước thách thức lớn khi chiếc ô an ninh của Mỹ trở nên kém chắc chắn. Cả hai đều đối mặt với mối đe dọa từ Nga và Trung Quốc, trong khi sự trở lại của Donald Trump có thể làm lung lay các cam kết an ninh truyền thống. Để giảm thiểu rủi ro, EU và Nhật Bản đang tìm cách thắt chặt hợp tác chiến lược, từ quốc phòng đến thương mại. Liệu liên minh này có đủ mạnh để đối phó với một tương lai nhiều biến động?
Châu Âu đã thực sự sẵn sàng gánh vác trách nhiệm quốc phòng mà Mỹ để lại hay chưa?
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Châu Âu đã thực sự sẵn sàng gánh vác trách nhiệm quốc phòng mà Mỹ để lại hay chưa?

Khi Donald Trump rút dần sự bảo trợ của Mỹ, nhiều người kỳ vọng lục địa già sẽ đoàn kết và mạnh mẽ hơn. Nhưng thực tế lại phức tạp hơn nhiều: sự chia rẽ giữa Bắc và Nam, những cam kết quốc phòng chưa được bảo đảm tài chính, và sự do dự trong việc triển khai quân sự khiến viễn cảnh về một châu Âu tự chủ trở nên xa vời.
Châu Âu đang bước vào một cuộc chạy đua tái vũ trang đầy cam go
Nguyễn Tuấn Đạt

Nguyễn Tuấn Đạt

Junior Analyst

Châu Âu đang bước vào một cuộc chạy đua tái vũ trang đầy cam go

Sau nhiều thập kỷ hưởng lợi từ “cổ tức hòa bình”, châu Âu đang đối mặt với áp lực phải tăng cường chi tiêu quân sự. Với áp lực từ việc Mỹ có thể thu hẹp cam kết an ninh, các quốc gia EU buộc phải tăng mạnh chi tiêu quốc phòng—một sự chuyển dịch có thể làm lung lay hệ thống phúc lợi hào phóng bậc nhất thế giới. Những lựa chọn trước mắt đầy khắc nghiệt: cắt giảm ngân sách an sinh, tăng thuế, hay vay nợ nhiều hơn trong bối cảnh tài khóa đã căng thẳng.
Forex Forecast - Diễn đàn dự báo tiền tệ